Tư vấn
   Gia đình  
   Công sở  
   Văn hóa Xã hội  
   EET và Hỏi Đáp  
   Mẫu đơn  
   Địa chỉ công sở  
   Trương mục tra cứu  
Các tiện ích
  Từ Điển Séc-Việt
  Từ Điển Slovakia-Việt
  Từ Điển Balan-Việt
  Từ Điển Hungary-Việt
  SMS miễn phí tại Séc
  Lịch âm
  Tra tầu xe tại Praha
  Học tiếng Séc 1
  Học tiếng Séc 2
  Tra vé máy bay
  Tra công về Hamburg
  Tra tầu hỏa
  TV Việt nam online
  TV Séc online
  Tử vi Tướng số
  Chứng khoán
Cộng Đồng viết
Chuyện phiếm cuối tuần: Thôi cầm phấn và sẽ thôi cầm bút (07/07/2019)

Ấy là thành quy luật rồi, chẳng ai tránh khỏi. Tôi không làm nghề dạy học nhưng lại có khi dạy học, nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng không, chuyện cũng bình thường thôi.

Anh Tam, bạn cùng học hồi học đại học ở khoa Điện – FEL ČVUT Praha gọi điện hỏi tôi:

- Này, cậu có thể nhận dạy môn “truyền dữ liệu” cho Đại học Thăng Long không?

- Được, nhưng bao giờ thì bắt đầu?

- Ngay tuần này.

- Chà sao gấp quá vậy?

- Học CNTT mà không biết truyền dữ liệu là gì thì kỳ quá.

- Thôi được, thì gọi là “Kỹ thuật truyền tin” đi vì nó dính đến nhiều chuyện, tín hiệu này, điều chế tín hiệu này, các phương thức truyền này trong môi trường Internet.

- Thế là cậu nhận lời rồi nhé.

- OK.

Thế là tôi vừa soạn bài giảng vừa đi giảng, có lần phải thức trắng đêm, nhưng hồi ấy còn khá trẻ nên chưa thành vấn đề. Thầy Phú là hiệu trưởng nói với tôi là thầy đừng đưa nhiều tích phân vi phân, biến đổi Laplace hay Z đấy nhé. Tôi đáp lại rằng sẽ đưa ít nhất, nhưng phân tích và tổng hợp tín hiệu thì sinh viên cần phải hiểu bản chất, đó là điều rất căn bản. Thế rồi gắn bó với khoa CNTT của Đại học Thăng Long - Một trong những trường ĐH Dân lập đầu tiên ở Việt Nam cũng đến mười mấy năm, kể từ năm 1994, khi tôi còn ở Viện Vật Lý thuộc Viên Khoa học Việt Nam. Trước khi thi cuối kỳ, bao giờ tôi cũng dành thời gian ôn tập và ra các chủ đề trọng tâm cho sinh viên. Cũng có vài kỷ niệm, cầm phấn, viết bảng, giải thích, giảng giải và kiểm tra viết để cho điểm. Có lần tôi thử kiểm tra như cách mình đã học ở FEL-ČVUT, thi viết khoảng 30 phút, nộp bài và đến phần thi vấn đáp. Các cô cậu sinh viên hay đề nghị thầy cứ hỏi tiếp đi, em muốn điểm cao hơn, nhưng càng hỏi càng thấy không thể nâng điểm được, rồi lại phải quay về kiểu cổ điển, ra đề nhiều câu, từ dễ đến khó, không đánh đố, sinh viên phải hiểu và viết đúng, không nhất thiết phải thuộc lòng bài giảng. Có những em đã trưởng thành và đôi khi quay lại thăm thầy cũ vào những dịp thích hợp, tôi rất mừng vì điều đó, tôi chưa bao giờ nhận quà cáp từ sinh viên trừ bó hoa tươi vào ngày 20 tháng 11.

Đầu năm 2002, anh Dũng, bạn tôi mời đến dạy môn CNTT của chương trình hợp tác đào tạo quốc tế giữa Đại học Bách khoa Hà Nội với Genetic Computer School Singapore, các tài liệu đều bằng tiếng Anh, viết lên bảng bằng tiếng Anh nhưng tôi phải giảng giải bằng tiếng Việt, phía Singapore ra đề và họ chấm điểm nên không được lướt qua phần nào, chỉ lưu ý sinh viên vào bài kiểm tra giữa kỳ.

Sau này, họ đồng ý cho giảng viên Việt Nam ra luôn cả đề thi, nhưng để họ chấm điểm. Và cũng đến mười mấy năm gắn bó với chương trình này cho tới năm 2015. Tôi cũng được ôn lại và dùng tiếng Anh trong thời gian đó, đương nhiên là tôi không dùng “Singlish” như người ta vẫn kháo nhau.

Năm 2008, anh Hữu, hiệu trưởng trường Đại học Công nghệ Đông Á gọi cho tôi, rằng trường đang thiếu chân Trưởng khoa CNTT và bảo tôi hợp tác. Tôi đồng ý vì đã về nghỉ hưu rồi, có thể dành toàn thời gian cho Trường. Tôi nhận lời hợp tác vì trường này là trường Đại học Tư thục đầu tiên ở Bắc Ninh, vả lại anh Hữu làm NCS Toán ở UK Praha, hồi ấy tôi đang là sinh viên, hai anh em biết nhau từ hồi ấy. Nghe có vẻ địa phương chủ nghĩa? Không, tôi không nghĩ vậy. Cũng gần mười năm ở ĐHCN Đông Á, xây dựng chương trình cho khoa CNTT, bảo vệ trước hội đồng do Bộ Đại học ủy quyền, dạy một số môn, tập hợp đội ngũ giáo viên cho trường. Thế nhưng thời thế đổi thay, một công ty tập đoàn gia đình “mua” đến 70% ĐHCN Đông Á và tình thế lại theo một chiều hướng khác. Tuổi cũng đã nhiều, các chiến hữu cũng đã nghỉ cả rồi, bây giờ đến lượt mình rồi.Tôi chỉ là khách, vậy hãy rời đi trước khi chủ nhà bận và không còn muốn tiếp mình nữa, và tôi đã làm như vậy.

Còn bây giờ? Thời gian cứ thế trôi đi chẳng chờ đợi một ai cả. Buồn ư, bực ư, hận ư? Chẳng để làm gì, thì hãy làm những việc mình thích và còn có thể, vui sống. Làm thơ cho mình, viết truyện ngắn để kể cho cháu nghe, dịch truyện cho đầu óc đỡ lú lẫn, thế thôi, chẳng phải để in ấn, chẳng phải cho oai, chỉ để chia sẻ với các bạn cũ trên FB, email và không bao giờ kỳ vọng là mọi người đều hiểu mình. Đến một ngày nào đó, trái đất này vẫn quay, mặt trời vẫn luôn tỏa sáng nhưng mình sẽ thôi tất cả, ngay cả chuyện cầm bút, à mà không, không còn gõ bàn phím máy tính nữa.

Hà Nội, ngày 7.7.2019

NKV

Tin mới:
Viết trong ngày của mẹ(17/10/2019)
Trái tim mùa Thu(03/10/2019)
Không chỉ đơn thuần là những kỷ niệm(24/09/2019)
Hương Quê(18/09/2019)
Hà Thành hoa buổi sáng(17/09/2019)
Tháng 9(12/09/2019)
Tết Trung Thu – Rằm tháng 8 Âm lịch(09/09/2019)
Nhật ký của Linh(29/08/2019)
Chuyện ở quê nhà: Quả Chôm chôm (25/08/2019)
Câu chuyện cuối tuần: Sầu Riêng và Truyền Thuyết(23/08/2019)
Các tin khác:
Mơ về Huế...(22/08/2019)
Quả trứng gà Lêkima(18/08/2019)
Bản dịch tác phẩm của Jan Neruda sang tiếng Việt như của một nhà văn người Séc đương đại(17/08/2019)
Chuyện phiếm đêm muộn: Cà cuống(17/08/2019)
Bánh Đa kê – Thứ quà vặt dân dã của người Hà Nội(16/08/2019)
Tháng Tám về gõ cửa(14/08/2019)
Mùa Cốm(13/08/2019)
Hồng Xiêm(12/08/2019)
Chuyện cuối tuần: Mùa Bưởi(10/08/2019)
Miền yêu thương(09/08/2019)
Chuyện ở quê nhà: Na và Mùa Na(07/08/2019)
Tán dóc cho vui: Bánh khúc (05/08/2019)
Tán dóc cho vui: Đậu phụ (04/08/2019)
Chuyện phiếm: Mùa thị (01/08/2019)
Viết ở Ngã Ba Đồng Lộc(27/07/2019)
Chuyện phiếm cuối tuần: Rau má(26/07/2019)
Mùa không rát nắng(22/07/2019)
Chuyện phiếm - Hè về vắng tiếng ve kêu(15/07/2019)
31 năm kỷ niệm(12/07/2019)
Chuyện của hai ông cháu(12/07/2019)
Ông kể cháu nghe: Kỳ 31. Chuyến đi công tác nước ngoài cuối cùng. Chuyến đi châu Úc 2003(29/06/2019)
Tháng Sáu về(25/06/2019)
Người cảm hoá chim trời(18/06/2019)
Họa sỹ giữa lòng Berlin(18/06/2019)
Ông kể cháu nghe: 10 năm ở Viện Khoa học Việt Nam(16/06/2019)
Ông kể cháu nghe: Chuyện làm luận án và bảo vệ trước hội đồng quốc gia.(09/06/2019)
Ông kể cháu nghe: Lễ nhận bằng tốt nghiệp và đi thực tập ở ZPA Čakovice Praha(03/06/2019)
Trời sắp sáng(23/05/2019)
Cô gái gốc Việt quyết tâm phượt khắp thế giới trước khi mẹ qua đời(17/05/2019)
Lộng nắng phấn hoa(16/05/2019)
Chuyện đêm muộn: ĐƯỜNG TRẦN - Ngọn lửa không bao giờ tắt - Trần Tố Nga.(14/05/2019)
Vui ngày hội tụ(10/05/2019)
Ông kể cháu nghe – kỳ 3: Chăn trâu, cắt cỏ, thả diều và những trò chơi hồi bé(08/05/2019)
Ông kể cháu nghe – Kỳ 2(07/05/2019)
Đến Trường Sa, bạn sẽ khóc đấy!(07/05/2019)
Say nắng ở Budapest(05/05/2019)
Hoa tháng 5 (04/05/2019)
Chuyện đêm muộn: Mắt thấy tai nghe(03/05/2019)
Đất nước bình yên(02/05/2019)
Ông kể cháu nghe(01/05/2019)
Sapa bên này và Sapa bên ấy(29/04/2019)
Tháng Tư(28/04/2019)
Dòng sông quê em(26/04/2019)
Mùa Hoa Xoan(24/04/2019)
Tháng tư gọi những tinh khôi(22/04/2019)
Về Kinh Bắc – Bên này sông Đuống(22/04/2019)
Ngày Hội tụ Thơ Việt ở Đức(19/04/2019)
Theo làn gió Xuân(16/04/2019)
Món Bún Thang (chuyên đêm muộn)(15/04/2019)
Câu chuyện khởi nghiệp “phở bò” tại Nga của con gái đại sứ Việt Nam (15/04/2019)

 
© 2005-2019 Tran Hung Quan
® Ghi rõ nguồn "secviet.cz" khi các bạn lấy tin từ trang web này