Tư vấn
   Gia đình  
   Công sở  
   Văn hóa Xã hội  
   EET và Hỏi Đáp  
   Mẫu đơn  
   Địa chỉ công sở  
   Trương mục tra cứu  
Các tiện ích
  Từ Điển Séc-Việt
  Từ Điển Slovakia-Việt
  Từ Điển Balan-Việt
  Từ Điển Hungary-Việt
  SMS miễn phí tại Séc
  Lịch âm
  Tra tầu xe tại Praha
  Học tiếng Séc 1
  Học tiếng Séc 2
  Tra vé máy bay
  Tra công về Hamburg
  Tra tầu hỏa
  TV Việt nam online
  TV Séc online
  Tử vi Tướng số
  Chứng khoán

Cộng Đồng viết
Đào Nắm (15/02/2018)

(Chuyện phiếm cuối năm Đinh Dậu)

Nhà tôi chỉ cách đại sứ quán Thụy Điển cũ chỉ vài  bước chân. Gọi là cũ bởi họ đã dọn đi nơi khác cách đây gần một năm rồi. Với khuôn viên đẹp và rộng rãi, toàn là nhà  hai tầng lợp mái tôn đỏ đầu tiên ở Hà Nội một thời, bao bọc bởi bốn bức tường vôi hồng, vỉa hè là những bãi cỏ rộng được cắt xén cẩn thận. Trước cổng sứ quán này có trạm gác của công an và những hàng cây vua cau và loại cây tôi chẳng biết tên, cây thân cao lá nhỏ xanh quanh năm có hoa mầu vàng, có thể đây là loại cây đặc trưng cho mầu quốc kỳ của Thụy Điển là hai mầu vàng xanh? Từ khi sứ quán chuyển đi, việc chăm nom có phần trễ nải, cây cỏ trên vỉa hè mọc um tùm, thảm cỏ chẳng được cắt xén nữa.Thế mới biết khi không có người ở, nơi đó sớm hay muộn sẽ trở thành nơi hoang dã.

Vào những ngày giáp Tết, vỉa hè và thảm cỏ nơi đây trở thành “chợ hoa”của đào và quất. Mỗi cây mỗi cành đều có một mảnh giấy ghi giá, rẻ thì 500 ngàn, đắt thì có cây lên đến bạc triệu vì vừa sai quả, có quả vàng quả xanh, có cả hoa nữa và cây có nhiều tầng lá và quả. Nói không ngoa, nghề chơi cũng lắm công phu. Những cành đào núi được bó gọn hơn dựa vào bức tường mầu hồng nhạt, đào núi thường là đào phai bởi hoa có mầu đào nhạt và giá cũng phải xấp xỉ bạc triệu. Khách đến ngó rồi đi, có người thì mua và buộc vào sau xe máy phóng vù vù trên phố. Lịch sự hơn là các xe con buộc cành đào trên nóc xe và rồi lăn bánh về nhà. Ngoài đường Kim Mã kia dòng người  và xe cộ nối đuôi nhau hối hả, gấp gáp như đua với thời gian không ngừng, không dứt, khách đi bộ thật khó mà sang được bên kia đường dù cho cũng có đền xanh đèn đỏ hẳn hoi.

Tết nào cùng thế, nhà nhà mua đào mua quất để trang hoàng phòng khách. Tôi không phải là người sành chơi hoa, nên chỉ biết sơ sơ. Đào thì có đào phai đào thắm, có đào cành, đào thế, và bây giờ có đào nắm nữa. Đào cành để cắm vào lọ lộc bình, đào thế thì để trong chậu cảnh, còn đào nắm thì cắm trong lọ nhỏ trên bàn nước. Đào phải có hoa, có lộc, có nụ, thế phải đẹp thì gia chủ sang năm mới làm ăn mới phát tài, hoa phải to, nụ phải mập và lộc phải xanh tươi, càng nhiều hoa, nhiều nụ thì giá càng đắt. Có nhà thì chọn mai trắng, có nhà thì chọn mai vàng, thôi thì thật phong phú và đa dạng. Nhà khá giả thì chơi cây to, cành to, chậu to, nhà khó thì cắm đào nắm, cũng nụ lộc hoa cho gọi là có không khí Tết. Hoa cũng có nhiều loại, ngoài những thứ thông thường như lay ơn, hồng, cúc thì bây giờ nhiều nhà còn chơi cả lan rừng và địa lan đủ các loại và giá cũng không hề rẻ. Vất vả quanh năm rồi, nghỉ vài ngày chơi Tết cho sướng cái thân để rồi ra giêng lại lao đi kiếm tiền, một vòng xoáy không bao giờ có điểm dừng, c’est la vie! (đời là thế).

Hà Nội đã ấm hơn, trời ban trưa đã có chút hửng nắng, dòng người, dòng xe dòng người đã vơi hơn vì dân ngoại tỉnh đã về quê ăn Tết. Nhiều gia đình, nhất là lớp trẻ có thú vui mới - Tết đi du lịch - trong nước thì chọn tua xuyên Việt, ngoài nước thì đi  châu Âu, châu Mỹ, thôi thì đủ các loại, họ vi vu trên những chuyến bay đường dài…Gần đây rộ lên luồng dư luận bỏ Tết đi, hay nói chính xác hơn là kết hợp lại thành một cái Tết chung cho tiện mọi bề.Thế nhưng nhiều người cho rằng ý đồ bỏ Tết là một ý tưởng rồ dại bởi vì tuy thế giới bây giờ đã “phẳng” hơn nhưng không có nghĩa là chúng ta phải “hòa tan” trong cái thế giới ấy. Mỗi bên đều có cái lý lẽ của họ, nhưng  xây thì khó chứ đập đi thì dễ, truyền thống là phải truyền qua nhiều thế hệ, không phải bỗng dưng mà có, cũng không phải bỗng dưng biến mất.Cây có cội, nước có nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây, đạo lý ấy tôn giáo nào chẳng có. Thế nên, dù có cấm đoán đi chăng nữa thì Tết cổ truyền của cha ông để lại vẫn cứ tiếp diễn như dòng sông phải có nước chảy…ra biển cả. Tết là ngày gia đình đoàn viên, để người thân tụ hội, để bạn bè gặp gỡ thăm nom nhau, là dịp trời đất giao hòa khởi đầu cho một năm mới, hòa với nhịp sống của trời đất của vũ trụ bao la.

Mong sao trái đất này, ngôi nhà chung của 7 tỷ người không còn tiếng bom đạn, không còn cảnh đói nghèo và bệnh dịch, không còn cảnh nơi thì khô hạn kéo dài, nơi thì mưa bão ngập úng và thảm họa nước biển dâng, môi trường ô nhiễm nặng nề, thảm họa thiên tai, nhân tai không dứt, chủ nghĩa khủng bố lan ra cả toàn cầu.

Mùa xuân cứ mỗi năm đến rồi lại đi, nhưng mùa xuân của trái đất thì xa vời lắm, thật khó lý giải.Phải chăng mỗi quốc gia nên bớt đi cái gọi là “lợi ích cốt lõi”, mối người chúng ta bớt đi cái “ego = cái tôi”, bớt đi lòng tham thì sẽ tốt biết bao nhiêu.

Tết này nhà vắng vẻ, các cháu không về được nên tôi tìm mua “đào nắm”. Trên đường trở về sau khi đến chúc và sêu  thông gia dịp Tết cuối năm, trong lúc chờ xe buýt, tôi đã mua một nắm cành đào thắm, cũng nụ lộc hoa, nhưng chỉ là các cành nhỏ để cắm vào lọ trên bàn khách, có thể người ta cắt tỉa cây cành để làm đào nắm, nhưng với tôi chẳng sao hết, chẳng sợ “đầu thừa đuôi thẹo”, bởi suy cho cùng đó chỉ là biểu tượng, là thực thể tự nhiên có thực làm cho thế giới này đẹp hơn, đa dạng hơn, bình yên  và văn minh hơn, gắn kết hơn.

Để thay lời kết cho chuyện phiếm cuối năm “Đào nắm” xin được tặng các bạn của Like Prague vần thơ ”con cóc”:

Tôi muốn chúc các bạn mùa Xuân mới

Tất niên yên vui, non nước thanh bình

Các cụ già vui khỏe với cháu con

Dắt cháu nhỏ tung tăng đi sắm Tết

 

Tôi muốn chúc nhà nhà vui đón Tết

Xin ông đồ câu chữ  mình mong

Phúc Lộc An khang Phú quý Vinh quang

Tài lộc đắc niên bốn mùa hạnh phúc

 

Anh cũng chúc  em yêu mùa Xuân mới

Tháng ngày vui với những ước mơ say

Giản đơn thôi với hạnh phúc từng ngày

Ôm ấp nó trong vòng tay bé bỏng

 

Anh muốn viết tặng em bài thơ mới

Tháng ngày vui với những ước mơ say

Đinh Dậu qua đi Mậu Tuất đến kia rồi

Dù  muôn ngả xa ta vẫn cùng đón Tết.

 

Hà Nội, chiều 30 Tết – 15.2.2018. NKV.

Tin mới:
Cà phê chiều: Chuyện phiếm(20/03/2019)
Niềm vui dạy tiếng Việt ở Berlin(15/03/2019)
Đêm phố cổ(15/03/2019)
Những người đi tìm ký ức Việt trên đất Bỉ(13/03/2019)
Em rời xa khi bị tôi làm tổn thương trong lúc say(12/03/2019)
Về quê Giỗ Tổ(10/03/2019)
Nghiệp máy khâu gia truyền(07/03/2019)
Gặp nhau sau tết(04/03/2019)
Định cư nước ngoài: Giấc mơ của người này có thể là ác mộng của người khác(03/03/2019)
Hoa Xuyên Tuyết nở muộn(26/02/2019)
Các tin khác:
Chàng trai Slovakia đi tìm lá diêu bông(25/02/2019)
Chiều Mátxcơva(24/02/2019)
Trong ngày Valentine(14/02/2019)
Ký ức tuổi thơ ngày Tết(07/02/2019)
Xuân Xa Xứ(06/02/2019)
Em yêu mùa xuân đất nước(01/02/2019)
Những Vánoce ở Tiệp Khắc(24/01/2019)
Về đi êm(24/01/2019)
Phở Việt miệt mài ngao du quốc tế(24/01/2019)
Thư từ Thụy Điển: Nỗi nhớ người xa quê Hà Nội(24/01/2019)
Nhớ…(17/12/2018)
Lập Đông họa mi lên phố(09/11/2018)
Giọt sương Thu(02/11/2018)
Chuyện đêm muộn: Trăng khuyết(28/10/2018)
Em về(26/10/2018)
Cảm xúc tháng 10(22/10/2018)
Mùa hoa cải(16/10/2018)
Chuyện cũ, chuyện mới: Nhớ lại một thời ở Tiệp Khắc cũ(07/10/2018)
Hà Nội mùa heo may(03/10/2018)
Nấu cháo trên điện thoại(24/09/2018)
Ngửa bàn tay lạnh(24/09/2018)
Bước vào thu(21/09/2018)
Chuyện đêm muộn(11/09/2018)
Tranh vẽ của trời...(05/09/2018)
Khúc giao mùa(17/08/2018)
Mùa hoa oải hương (13/08/2018)
Chiều nắng hạ(20/07/2018)
Praha vàng(11/07/2018)
Trò chơi trên trời(04/06/2018)
Tạm biệt tháng 5 - MÁJ(29/05/2018)
Đi hái Rybiz ở Libčeves - Kỷ niệm một thời ở Séc(24/05/2018)
Trường Sa anh gác(17/05/2018)
Poděbrady – Một thời để nhớ(16/05/2018)
Quê hương và nỗi nhớ (04/05/2018)
30 năm ngày sang Séc(30/04/2018)
Mồng 1-5 lại tới(27/04/2018)
Tạm biệt Praha(26/04/2018)
Điểm tựa tương lai(25/04/2018)
Anh có về Phú Thọ quê em(21/04/2018)
Cảm xúc tháng Tư(18/04/2018)
Chuyện phiếm – Mùa Mít(17/04/2018)
Tâm Trạng Tháng Tư(11/04/2018)
Nước Nga trong tôi (Phần 4): Mong được quay lại trước khi chết!(09/04/2018)
Hà Nội của tôi(06/04/2018)
Nước Nga trong tôi (Phần 3): Tâm hồn quê hương ở đó!(06/04/2018)
Tuổi bảy mươi(05/04/2018)
Vỗ cánh chia xa(05/04/2018)
Nước Nga trong tôi (Phần 2): Dù tuyết có phủ trắng thì nơi đây vẫn ấm áp!(05/04/2018)
Nước Nga trong tôi (phần 1): Mối tình không thể lý giải bằng lời(05/04/2018)
Lễ Phục sinh 2018(29/03/2018)

 
© 2005-2019 Tran Hung Quan
® Ghi rõ nguồn "secviet.cz" khi các bạn lấy tin từ trang web này